Có một người đàn ông đi đến một vùng thôn quê nhỏ, nhìn thấy một dòng sông chắn ngang trước mặt. Xung quanh không có thuyền hay gì cả. Do không biết nước sâu thế nào, anh ta băn khoăn tự hỏi liệu mình có thể chạy xe máy qua sông được không. Thấy mấy đứa trẻ đang chơi đùa gần đó, anh ta hỏi: “Này các bé, cho chú hỏi, nước ở đây sâu bao nhiêu?” Đứa trẻ đáp: “Ồ, không sâu lắm đâu. Cháu nghĩ cháu có thể lội bộ qua được, không vấn đề gì hết”. Thế là người lái xe máy liền phóng vù vù, rồi lao thẳng xuống sông. Ra đến giữa dòng, nước ngập tới đây và… anh ta thở hổn hển, vùng vẫy bơi, và bị mất luôn chiếc xe máy. Anh ta vùng vẫy bơi dưới sông, nhưng cuối cùng cũng tự cứu được mình. Anh ta thở dốc mắng đứa trẻ: “Sao mày lại bảo tao nước không sâu lắm, mày có thể lội bộ qua được? Mày suýt nữa hại chết tao rồi đấy, biết không?” Đứa trẻ gãi đầu, đáp: “Buồn cười thật, khi con vịt bơi ở đó, nước chỉ ngập đến cánh của nó thôi mà”.
Chuyện này thì tôi chưa xem qua, nên có lẽ để lần sau. Được rồi quý vị, hẹn gặp lại sau và chúc quý vị thượng lộ bình an. Nhớ lấy thêm kẹo (thuần chay) nữa nhé. Ồ, được rồi. Đây là vài chuyện cười mà tôi… tôi tự nghĩ ra để dành khi có dịp. Tôi rất thích chuyện cười này, và đã từng kể cho mấy người thường trú nghe rồi. Nhưng tôi đã nghĩ ra một đoạn kết khác, để biến nó thành một chuyện cười thứ hai, một chuyện cười khác, và… Bởi vì gần đây – đây là một chuyện cười, ha – bởi vì gần đây trên báo chí đưa tin rất nhiều về các vụ tai nạn máy bay, người chết này nọ, khiến mọi người không còn lòng tin. Vì vậy, các khoa học gia và hãng hàng không đã vắt óc suy nghĩ để chế tạo một loại máy bay mới, không cần phi công, vận hành bằng máy tính qua giọng nói, hoàn toàn tự động, bằng điện tử, và đủ thứ. Khi chiếc máy bay đầu tiên được chế tạo, mọi người đều rất hào hứng. Chuyến bay đầu tiên chào đón toàn những vị khách danh dự, và họ lần lượt bước lên. Mọi thủ tục đã hoàn tất, cửa máy bay đóng lại, họ cất cánh.
Khi đã ở giữa không trung, họ nghe thấy một tiếng nói phát ra từ loa phóng thanh vang lên: “Kính chào quý khách, quý ông và quý bà, chào mừng quý vị đến với chuyến bay được điều khiển bằng điện tử đầu tiên. Chúng ta đã hoàn toàn chấm dứt sử dụng máy bay do con người điều khiển, bởi vì chiếc máy bay này được điều khiển bằng điện tử, nên quý vị sẽ được an toàn và an tâm. Xin hãy thắt dây an toàn, ngồi thư giãn và tận hưởng chuyến đi, bởi vì tất cả đều được điều khiển bằng điện tử. Nên chắc chắn sẽ không bao giờ có thể xảy ra sai sót, xảy ra sai sót, xảy ra sai sót, xảy ra sai sót, xảy ra sai sót…” Khỏi phải nói, toàn bộ hành khách bắt đầu hoảng loạn và chen lấn xô đẩy, cố gắng tìm cách thoát ra ngoài, rồi một tiếng nói bình tĩnh vang lên – họ có hệ thống dự phòng – một tiếng nói rất bình tĩnh, điềm đạm và đầy sự tự chủ nói rằng: “Kính thưa quý vị, xin ngồi yên tại chỗ. Thật ra không có nơi nào để đi cả, ngoại trừ ở đây và ngay bây giờ…” Kiểu thiền đó mà. “…Xin lặp lại theo tôi: Lạy Cha chúng con ở trên Trời…” Đó là đoạn kết mà tôi tự nghĩ ra. Được rồi, đó là đoạn cuối cùng. “Không gì có thể xảy ra sai sót”. Nhưng nếu quý vị tu Pháp Môn Quán Âm (thiền về Ánh Sáng và Âm Thanh Thiên Đàng nội tại), thì thật sự không gì có thể xảy ra sai sót. Và đó là sự thật.
Ai đã có kẹo (thuần chay)? Có thể lấy thêm. (Dạ.) Được, chỉ lấy một, hai viên thôi. Cho vui thôi. Mưa gia trì, mưa kẹo gia trì (thuần chay) đó. Chỉ một viên là đủ rồi. Quý vị có thể trộn nó với một túi lớn rồi ăn hoài, mập lên, và đừng trách tôi nhé. Quý vị ăn nhiều rồi mập lên; thì đừng trách tôi, nhé? Được rồi. Cảm ơn quý vị rất nhiều vì đã ở đây và làm đứa trẻ ngoan. Những đứa trẻ ngoan. Chúc thượng lộ bình an nha. (Dạ.) Tôi thương quý vị. Rất nhiều. Cầm hộ tôi cái này một lát nhé. Anh vẫn còn đây hả? À này, vì họ sắp đi rồi, quý vị cũng lấy một ít nhé. Đây. Chỉ để tươi tỉnh sau khi thiền thôi. Không muốn à? Không. Xin lỗi nhé. Xin lỗi nếu lỡ làm phiền. Tôi qua chỗ mấy người nam… Họ không muốn, xin lỗi. Hôm nay không phải là cuộc thi gì đâu. (Đối với một số người.) Ăn nhiều cho mập lên đi. Được rồi. Thôi nào. Tôi không muốn làm việc nữa, lẽ ra quý vị không nên mang cái này đến. OK. OK. Thôi được. Đây. Ôi! (Cảm ơn Sư Phụ, chúng con thương Sư Phụ.) (Chúng con cảm ơn Sư Phụ).
Được rồi, bây giờ đưa giỏ kia cho tôi. Tôi sẽ cho kẹo (thuần chay) đặc biệt. Đây, ăn cái này đi. Thêm một chút nữa. Đây là cho những người khác. (Dạ.) (Cho tất cả các em nhỏ.) Còn kẹo (thuần chay) nữa không? Cô đi…cô đến chứ? Cô ở lại lâu không? (Dạ không.) Không, ngày mai cô đi à? (Dạ.) Ồ, sao vậy? Trước đây, cô luôn ở lại lâu mà. Có ai không có không? Có ai có không? Cô ở lại chứ? Đến bao lâu? (Dạ còn hai ngày nữa.) Hai ngày nữa? Được. Sao không ở lại luôn đi? Ôi, tuyệt! Được rồi. Giờ thì… Kẹo (thuần chay) đặc biệt. Tôi không biết, có lẽ vậy. Đây. Giữ một viên cho tay của anh. Chúng ta vẫn còn một ít. Được rồi, có một ít kẹo (thuần chay) đặc biệt. Tôi không biết anh có cần không, nhưng có lẽ chúng ta cần. Và anh chàng đằng sau kia, anh chàng màu xanh. Anh chàng da trắng, anh da trắng. Tôi có đưa hả? Được rồi. (Dạ, dạ.) Anh đi sang bên đó. Anh biết ở đâu rồi. Anh biết phải đi đâu mà hả? (Dạ, vâng.) Mọi người lấy đi. Anh muốn một viên không? Hôm nay sẽ không có nhiều đâu. Đây này. (Cảm ơn Sư Phụ.)
Hôm nay, nhìn anh kìa. Trang điểm dự tiệc ha. Nhìn kìa. Ngồi đó như chẳng có việc gì làm trên đời này vậy. Đây này. (Cảm ơn Sư Phụ.) Đây. Xong rồi hả? Cái gì? (Con có thể lấy nếu Ngài muốn.) Ồ, tôi có thể lấy được. Hôm nay dễ hơn, không có nhiều người lắm. Chào. Đài Loan (Formosa) hả? (Dạ.) Khi nào cô đi? (Dạ thứ Hai tới.) Được rồi. Thứ Hai tới. Cô đã ở đây lâu lắm rồi. Được rồi, không sao. Cô biết nói tiếng Anh không? (Dạ một chút.) (Con có thể nói tiếng Anh.) Ờ, cô có thể. Hôm nay tôi không có nhiều lắm. Mọi người đi khỏi đời tôi hết rồi. Nhỏ thôi. … Được rồi. Những người khác, lấy một ít đi. Cô sống ở đâu? Đài Trung hả? (Dạ Đài Bắc.) Đài Bắc. (Cảm ơn Sư Phụ.) Mẹ cô khỏe không? (Dạ rất khỏe.) Tốt. Được rồi. Vậy thôi. Cảm ơn quý vị. Cảm ơn. Cảm ơn quý vị đã đến. Hẹn gặp lại, (Cảm ơn Sư Phụ.) ngày mai, nếu quý vị còn ở đây.
Quý vị không có kẹo à? Tôi tưởng quý vị không muốn chứ! Cảm ơn quý vị vì đã đến. (Cảm ơn Sư Phụ) (Các con của con nói các cháu cũng nhớ Sư Phụ.) Hẹn gặp lại quý vị nha. Bảo trọng. Ồ! Tôi có cho quý vị kẹo (thuần chay) chưa? (Dạ chưa.) Cứ đi đi. Hai người. Đi đi. Quý vị đó. Hoặc đôi khi quý vị ngồi đó, những người da trắng, tôi chẳng nhìn thấy gì cả. Người Âu Lạc (Việt Nam) hả? (Dạ.) Ở đâu vậy? Sao tới bên đây vậy? Mấy đứa nhỏ hả? Ở lâu không vậy? (Ngày mai con về.) Ngày mai về hả? Ờ. Về làm cái gì? (Con cảm ơn Sư Phụ.) (Cảm ơn Sư Phụ rất nhiều.) Ngày mai đi về rồi hả? (Dạ.) Sao nãy không lên kia ngồi? (Con sợ về không kịp.) Không kịp. OK. Lấy thêm kẹo (thuần chay) đi. Ồ, tôi cho rồi hả? (Dạ chưa.) Đây. Mai về hả? Gặp lại mấy em nhỏ sau ha. Mấy đứa xinh đẹp quá. Gặp lại sau. Cô còn ở đây à? (Dạ.) Còn ai tôi quên nữa không? Bảo trọng ha. Được không, quý vị? Quý vị luôn trong tim tôi. Nhé? Luôn luôn ở đây.
Photo Caption: “Dù Bé Mọn Đến Đâu, Em Vẫn Khác Biệt, Em Vẫn Nổi Bật”











