Tìm Kiếm
Âu Lạc
  • English
  • 正體中文
  • 简体中文
  • Deutsch
  • Español
  • Français
  • Magyar
  • 日本語
  • 한국어
  • Монгол хэл
  • Âu Lạc
  • български
  • Bahasa Melayu
  • فارسی
  • Português
  • Română
  • Bahasa Indonesia
  • ไทย
  • العربية
  • Čeština
  • ਪੰਜਾਬੀ
  • Русский
  • తెలుగు లిపి
  • हिन्दी
  • Polski
  • Italiano
  • Wikang Tagalog
  • Українська Мова
  • Khác
  • English
  • 正體中文
  • 简体中文
  • Deutsch
  • Español
  • Français
  • Magyar
  • 日本語
  • 한국어
  • Монгол хэл
  • Âu Lạc
  • български
  • Bahasa Melayu
  • فارسی
  • Português
  • Română
  • Bahasa Indonesia
  • ไทย
  • العربية
  • Čeština
  • ਪੰਜਾਬੀ
  • Русский
  • తెలుగు లిపి
  • हिन्दी
  • Polski
  • Italiano
  • Wikang Tagalog
  • Українська Мова
  • Khác
Tiêu Đề
Bản Ghi
Tiếp Theo
 

Những Lời Chúc Chân Thành, Phần 2/3

Chi Tiết
Tải Về Docx
Đọc thêm

Đi ngồi thiền thất có tiến bộ được không? Hay là qua đây đặng nghe mấy cái chuyện tầm bậy vậy cười cho nó đỡ buồn rồi đi về vậy? Hả? (Vui quá.) Tiến bộ gì không? (Dạ có.) Ngồi có định gì không? (Dạ có.) Có hả? (Được rất nhiều.) Nhiều, định nhiều lắm. Người này “định” vô người kia. Định nhiều là bao nhiêu vậy? Mấy ký? (Mấy ngày.) Sao? (Thiệt, có ngày.) Thiệt không? (Có ngày.) (Dạ.) Có ngồi thiền được hả? Khỏe hơn ở nhà hả? (Dạ.) Hèn chi lúc nào có thiền cũng xách qua đây rồi ăn hết cơm gạo của tôi. Đừng nói ăn bên này ngon hơn ở nhà. Kỳ vậy, cơm mà cũng cơm, gạo cũng gạo; cái gì ngon hơn ở nhà? (Dạ ngon hơn. Có gia trì của Sư Phụ.) Ngon hơn hả? (Dạ.)

Không phải Sư Phụ gia trì gì đâu. Dễ ợt, qua đây tối ngày phải đi dậy sớm thức khuya. Rồi phải chạy tới chạy lui lội bộ. Bị hộ pháp đuổi như đuổi gà vậy đó. Tên nào mà lạng quạng chạy chậm, hộ pháp nhăn răng ra hết hồn, xỉu luôn tại chỗ, về Niết Bàn luôn. Thành ra qua đây hồi hộp phải không? Hồi hộp, bần thần, sợ sệt, tim đập này kia kia nọ. Thành ra cái mạch máu, cái sự tuần hoàn của mình nó làm lẹ lẹ lẹ lẹ nó đói nhiều, chứ gì đâu. Đói rồi thì ăn ngon, phải không? Ăn ngon rồi thì khỏe, khỏe rồi thì chạy lẹ, rồi ngủ ngáy cũng ngáy to.

Ta không có chuyện gì làm, tâm hồn thơ thới. Biết là không có ai gọi điện thoại mình, mấy ngày này không có ai gọi gì được mình hết. Tên nào mà gọi vô đây lạng quạng là chết, nó ghi số ra nói ngày sau không có cho anh vô ngồi thiền. Nếu mà đồng tu nào gọi lại đây là tên đó chắc mất thẻ, lúc ngồi thiền đó. Cũng có nhưng mà chắc ít lắm thôi, nhẹ nhàng phải không? Mà ở đây mình muốn cúp cũng dễ lắm, mình không muốn nói được mình làm như cái điện thoại nó hư, mình nói: “Hả, hả, hả?” Cái mình bỏ xuống cái cụp. Bên kia nói: “Trời ơi, Cam Bốt xứ gì mà lạc hậu! Chưa có nói tiếng nào cứ cụp liền vậy?” Thành ra gọi nữa. Gọi nữa mình cũng nói: “Gì vậy? Gì vậy?” “Sao không? Sao không?” Rồi cái mình: “Hả?” rồi cái cụp xuống. Bên đây dùng cái biện pháp nào cũng dễ lắm, thoát ly dễ lắm.Đâu có ai mò qua đây mà kiếm mình được đâu, chứ còn ở nhà biết hết trơn rồi, phải không? Mình trốn cũng không được nữa, mình gọi điện thoại không thông nó xách xe nó chạy tới. Còn bên này thì dễ.

Rồi thành ngủ không bao nhiêu mà. Rồi cái ngồi thiền nhiều, rồi chạy tới chạy lui đó, chạy từ thiền đường mà tới chỗ ăn là một cây số. Cũng phải một tiếng mới tới nữa, tại vì chạy không được. Bên kia, ở đằng trước mình là một ngàn, ở đằng sau mình cũng một ngàn nữa, chạy ngõ nào bây giờ? Thôi đành đi kiểu con rùa. Mà con rùa đi thì lâu lắm. Rồi từ đó mà chạy ra mấy cái toilet nữa, cũng một cây số nữa. Không phải cái nhà nó xa lắm, nhưng mà tại cái sắp hàng nó dài cả cây số ngàn. Sắp hàng quăn queo đủ thứ hết mà còn dài thòng vậy đó, mình đợi hoài mà đi nhích nhích, nhích nhích. Rồi đi đâu nữa? (Đi tắm.) À, đi tắm cũng một cây số nữa. Một, hai cây số nữa chứ không phải ít. Rồi rủi quên, có chuyện gì mà phải chạy về lều là thôi, tới năm cây số. Cứ một ngày chạy tới chạy lui vậy cũng mười mấy cây, làm sao mà không đói được? Mà đói rồi thì ăn gì cũng ngon hết đó. Dễ ợt mà, gia trì chi cho mệt. Ăn mà cũng phải gia trì nữa cho khổ.

Vui, qua đây vui phải không? (Dạ.) Tâm thần thơ thới, nhẹ nhàng, rồi ngồi thiền nó tẩm bổ tinh thần đó, (Dạ.) không có chuyện gì lo lắng đó. Ít nhất cũng là bốn, năm, sáu, bảy ngày gì đó không có lo gì cả. (Dạ.) Cũng như mình nằm nhà thương kỳ rồi vậy đó. Ồ, mấy ngày đó đau bệnh tùm lum, đau khổ. Đau chỗ này, đau chỗ kia, vậy mà sướng quá. Không có tên nào mò vô làm phiền gì hết trơn. Vô lộn xộn kêu bác sĩ đuổi ra. Còn không chích cho nó một mũi. Chích một mũi thuốc bổ cũng được nữa, nhưng mà nó thấy kim nó sợ, chạy mất tiêu, không cần biết thuốc gì hết. Mấy ngày nằm nhà thương thấy thoải mái, muốn nằm hoài đó, không muốn về. Về nhà, người này réo, người kia lôi, mất công. Nằm nhà thương không có lo gì cả, mình bệnh mà.

Nhưng mà nằm lâu là mấy cái ông bác sĩ với mấy bà y tá vô đòi gia trì đó. Bữa nó bắt đầu đòi gia trì rồi cái thôi Sư Phụ chạy mất tiêu. Trời ơi, tưởng đâu nằm đó khỏe một chút, cũng y như cái Trung tâm thiền của mình vậy đó. Tên này đòi vô gia trì, tên kia đòi vô gặp, rờ tới rờ lui nữa. Mỗi ngày nó vô nó nắm tay, nắm chân mình lại rồi không có nghĩ gì hết cả. Mà chừng cứ nghe nói “À, Bà Thượng Sư Thanh Hải”, cái đòi chạy vô rờ lại. “Trời, hôm qua tôi có nắm tay Bả đặng tôi coi mạch mà tôi quên hỏi Bả gia trì. Bữa nay tôi chạy vô nắm lại được không?” Hồi sáng mạch đo rồi, còn chạy vô nắm nữa. Kỳ cục! Thôi tôi chạy mất tiêu cho rồi. Tưởng đâu ở nhà thương khỏe, té ra cũng vậy. “Chạy trời không khỏi nắng”, thôi về nhà cho rồi. Chứ mà phải chi mấy bà y tá mà không có đòi gia trì này kia đó là tôi còn nằm dài ở đó tôi chưa về.

Về chi mất công. Hôm qua 1 giờ mấy còn làm việc, gặp người này người kia nữa. Hồi sáng sớm có người đòi gặp rồi này kia kia nọ, về cũng vậy thôi. Mất công. Không bệnh đằng này cũng bệnh đằng kia. Ở trong nhà thương ăn không ngon thì về nhà cũng ngủ không yên. Nhưng mà quý vị ở đây khác, chứ đâu có giống nằm nhà thương đâu. Giống không? (Dạ không.) Sướng hơn nhiều hả? (Dạ.) Đâu có kim chích gì đâu. Có mấy ông hộ pháp lâu lâu ổng nhăn răng ra ổng dọa con nít. Mình cũng nhăn lại, ổng cũng hết hồn. Tại đa số quý vị cũng làm hộ pháp qua rồi mà phải không? (Dạ.) Tuyệt chiêu nào mình cũng học với nhau giống y một Thầy, sợ gì? Hắn ra đòn nào mình ra đòn nấy chứ, ai sợ ai đâu?

Chắc hết hỏi gì rồi ha. Cười đã rồi về ngủ. Trời ơi, làm ông vua không sướng bằng như vậy. Vậy mà biểu sao ăn không ngon. Còn hỏi gia trì rồi chi mất công vậy. Nếu mà còn gia trì nữa thôi chắc không có đủ đồ ăn đâu. Chắc mỗi ngày mình phải mở một cái chợ ở đây luôn. Không kịp nấu, không kịp mua, người nào cũng chạy ra chợ giựt ăn. Thành tôi đâu có dám gia trì đâu. Chưa gia trì mà ăn còn kiểu đó, mà gia trì nữa thì chết. Trời ơi, gì đâu qua đây ngồi thiền nói chuyện ăn không. Vậy thôi ha, đủ rồi ha. (Dạ chưa.) Chưa gì nữa? Muốn ngồi tới sáng hả? (Dạ.) Bây giờ sáng rồi nè. Qua nửa đêm là sáng rồi. Hồi nãy tên nào ngồi trong lều cầu nguyện gì đó bậy bạ đó, đâu giơ tay lên. Muốn hỏi gì?

Mà Sư Phụ quên mất, chắc mệt quá. Mệt mà đói nữa. 11 giờ mấy chưa có gì ăn hết trơn. Sáng ăn mấy miếng bánh mì nướng đó, nó mỏng dính, mình lấy tay mình dẹp lại giống như cái miếng giấy. Wonder bread đó, biết không? (Dạ.) Cái bánh mì mà bánh mì miếng, lát lát, (Dạ.) nó mỏng dính đó. Tới 11 giờ mấy, cái chị bao tử chỉ nói: “Ê, vừa thôi chứ Bà. ‘Xe’ của Bà nó hết xăng rồi, một giọt cuối cùng cũng không còn nữa. Bà ngồi đó Bà ngáp hoài vậy?” Bả nói: “Ờ ha. Thôi được, để về ‘đổ xăng’.” Rồi tự nhiên vừa “đổ xăng” hai, ba muỗng canh “xăng” thôi, trên này ông đầu ổng nói: “‘Đổ xăng’ chưa? Còn có việc làm nghe không?”

Mới ngồi húp hai, ba muỗng canh, điện thoại ở trong nó reng: “Sư Phụ ơi, sao hồi nãy không chịu cho tôi gặp vậy?” Bà Thanh Hải, Bả hỏi: “Ai? Ai ở đầu dây đó? Muốn gì?” Cái sợ sợ run run nó nói, đầu dây bên kia tiếng nó run run: “Dạ… Dạ… Dạ… Dạ… Dạ e-e-m-m”. Bà Thanh Hải: “Em là ai?” Bả đổ hai, ba muỗng “xăng súp” rồi mà, Bả có gồng rồi. Bả nói cái tiếng lớn lớn, tên kia run quá, cúp mất tiêu. Cúp rồi nó không có nói nữa, nhưng mà nó dùng cái fax vô hình nó fax qua, chứ đâu để mình yên đâu. Mới có ăn hai, ba muỗng canh súp nữa, cái nó có một tờ giấy “xẹt xẹt” fax qua đây.

Mấy con nhỏ thị giả đứng gần bên nó đâu có thấy gì đâu, nó nói: “Sư Phụ, sao Sư Phụ tự nhiên nhảy lên vậy? Còn hồi nãy Sư Phụ nói chuyện với ai vậy?” Sư Phụ nói: “Bộ không thấy cái fax đó sao?” Cái fax tiếng Âu Lạc (Việt Nam) là điện báo hả? (Dạ.) Ờ, điện báo. Điện báo mới mà kêu bằng fax đó. (Dạ.) Nó nói: “Dạ đâu có thấy gì đâu. Đâu thấy gì đâu, Sư Phụ. Fax đâu? Fax đâu?” Sư Phụ nói: “Thôi. Thôi, nhà ngươi người trần mắt thịt, dẹp đi. Có nói cũng vậy thôi, hiểu biết gì đâu. Thôi dẹp!” Mình cũng làm lơ, mình coi bộ mình không có thấy fax của nó.

Photo Caption: “Ngôi Nhà Thật Của Ngài Trên Thiên Đàng Đang Chờ Đợi Người Xứng Đáng”

Tải ảnh xuống   

Xem thêm
Tất cả các phần (2/3)
1
Giữa Thầy và Trò
2026-06-05
2220 Lượt Xem
2
Giữa Thầy và Trò
2026-06-06
1767 Lượt Xem
3
Giữa Thầy và Trò
2026-06-07
1428 Lượt Xem
Xem thêm
Video Mới Nhất
Tin Đáng Chú Ý
2026-06-11
2 Lượt Xem
Tiết Mục Ngắn
2026-06-11
3 Lượt Xem
Lời Thánh Khải
2026-06-11
3 Lượt Xem
Giữa Thầy và Trò
2026-06-11
5 Lượt Xem
Lời Thánh Khải
2026-06-10
664 Lượt Xem
Giữa Thầy và Trò
2026-06-10
824 Lượt Xem
Tin Đáng Chú Ý
2026-06-09
545 Lượt Xem
Chia sẻ
Chia sẻ với
Nhúng
Bắt đầu tại
Tải Về
Điện Thoại
Điện Thoại
iPhone
Android
Xem trên trình duyệt di động
GO
GO
Ứng Dụng
Quét mã QR,
hoặc chọn hệ điều hành phù hợp để tải về
iPhone
Android
Prompt
OK
Tải Về